Cuối hè, giữa phố phường chật hẹp, ai đó lại thèm thuồng cái không gian phóng khoáng bao la của rẻo cao phương Bắc. Dẫu đã bao lần, sau những chuyến hành trình với góc ảnh giống nhau, tôi đã tự nhủ: “không đi nữa”. Nhưng rồi, cảm giác tự do khi đứng giữa nấc thang vàng quyện mùi lúa chín, đôi tay ôm lấy làn mây trắng và uống tách cà phê thơm nức trên đỉnh đèo… níu chân tôi quay lại.
12/07/2016 11:39